Mặc kệ!
( Họa lại bài Cứ vui của Dương Đoàn Trọng )
Họp hành vẫn cứ phải đều
phiên
Xóm trưởng đã hô có mặt
liền
Vợ bận vườn rau, chăm đủ
loại
Con say chợ búa kiếm thêm
tiền
Láng giềng trêu chọc:
Ngơ, thơ thẩn
Bè bạn xỏ xiên: Bệnh vạn niên
Mặc kệ khen chê, đành chấp
nhận
Xế chiều: Thơ phú, mới là
tiên!
Kim Cúc
Nhớ mẹ!
Trời đông dần đọng giọt sương
chiều
Chậm rãi thân cò, chân bước
xiêu
Rét hại: Rau màu, thôi mất trắng!
Cuồng phong: Nhà cửa, rõ tiêu điều!.
Lao đao hè tới, đời gian
khó
Vất vả thu sang, cảnh trớ
trêu
Thua, được! Làm nông lo bạc
mắt
Lệ rơi, lòng nhớ mẹ thương
yêu!
Kim Cúc
Quả chín
( Kim Cúc họa lại bài Trái thu của Dương Đoàn
Trọng)
Bưởi nhà đến
độ chín ươm vàng
Quả trĩu, đu
cành cứ uốn ngang
Lắm kẻ: Trầm
trồ, không chớp mắt
Đôi người:
Dẫu đẹp! - Chẳng ngó ngàng
Thơm ngon! Chắc
hẳn đâu còn nữa!
Chua chát, thì e....... ít đoái màng !
Bởi thế: Mới hay lòng khách lạ
Bề ngoài hấp
dẫn cũng là sang!
Nguyễn Thị Kim Cúc
Khói Lam chiều
(Họa lại
bài Bóng chiều của Chu Long)
Trời đã xua tan giọt nắng
chiều
Khói lam vờn những bóng cây
xiêu
Câu hò còn dục nhanh cây mạ
Tiếng sáo vẫn nâng vút cánh
diều.
Trong trẻo ngân xa, phường
hát ghẹo
Trầm vang sâu lắng, hội đùa
trêu
Say men đồng nội! Hoàng hôn
tím
Mắt ngọc, da ngà, vóc dáng
miều!(1)
Ghi chú: (1): Vóc
dáng miều: Tức là vóc dáng mỹ miều.
Kim Cúc